C: Ca-dao của giả dược
memai69
phao ruột mèo của tôi
Prelude.
(Ngày rằm, hôm mùng một)
hoá đi những nắng những nàng
những vàng những vắng những dằng tím gai
hồng hoa mắt ngọc mày ngài
bảy ba hăm mốt lỡ nài bóng nhau
nếu tớ chết hôm nay đến đông chí hóa tớ ít vàng? không. quên tớ đi cũng được
1. những nụ hôn không như giấy bồi
(tình queer)
không phải
“cái thằng tôi đứng thét không ngừng về phía tình yêu đã ngậm chặt miệng như con ngao chết”
mà
cậu ấy là ngọn đèn đường soi sáng bất cứ những nơi tôi đi
đèn đường không phải mặt trời
nhưng là
một tinh-cầu
câu tình
thiêu ngày tăm tối
một câu tình
thiêu những ảo ảnh như giấy bồi
đốt tất cả xuống dòng lãng quên
để lại đây từng lời, từng lời của một bài thơ dính trên gót giầy
vần điệu trúc trắc ngỡ tưởng nhịp tim
...
đập sau khi chạy hàng ngàn bước chân trên cát
nửa đường xiêu vẹo như phải một cơn cảm nắng bồi hồi
với lòng bàn chân ngứa điên và đầy vết xước
2. love:sick
tôi trút xuống đây tình yêu của mười nghìn kiếp khù khờ trước
mười nghìn, phép đếm của người ở bển về vĩnh-hằng
người ta bảo phải mấy trăm lần ngoái đầu tìm nhau thì sau đấy mãi lâu mãi lâu sau đấy mới được gặp nhau ở một hình hài khác tại một nơi chốn khác bằng một lòng vụng dại khác
người ta nói đời này là dối gian
tôi nói tình yêu là thác thiêng
một mùa hè mà tình yêu chỉ còn đọng trong đôi cuốn sách rời một địa điểm
và quay lại một địa điểm
một mùa đông mà pháo giấy vút lên trời trong tiếng hô hào tình yêu đã chết “‘giết người trong mộng’ đi!” cầm dao lên núp sau tường như wendy[1]
chẳng có mùa xuân khi én không gọi bầy
vĩnh quyết mùa thu nhưng mùa thu là vĩnh hải
bầm dập bầm dập là tiếng tim đập
yêu yêu yêu yêu gõ nhịp trên trái tim tuyết phủ không chia mùa
“đây”, là cái bờ vực của vỡ tan phải lấy hơi thật dài để làm một cú nhảy xa chon von biết mấy
3. Luyến ái thời đại
có ban nhạc tên Thiếu Nữ Thời Đại
ban độc-lập của tôi và các anh chị em tôi tên Luyến Ái Thời Đại thời sao, yo
bởi đã từng đắm đuối một thời diệu tưởng những thần tượng hết mực yêu nhau
bởi đã từng vật vật hoài từng đêm
bởi chúc phúc cho hạnh phúc của những ai đó bên trời kia, bên đất kia, đi quá bãi trăng mờ sao lụi là một hình dung hạnh phúc
là một mùi diễm tình khó thể nào phai
ta đem ảo mộng tình yêu phủ lên những linh hồn nằm áp tai xuống Đất nghe Mẹ khóc giữa một thời đại chát chúa
như ‘yêu’ mới là từ ngữ lặng lẽ sinh ra đầu tiên trên trái đất, yeah
như yêu là thứ tội tình tội nợ vốn lẽ khả thể ở bất cứ đâu, that’s rite
bởi chưng nó cuốn rễ vào cuống tim, phủ lấp vào thành ruột, rời rã ở đại tràng
nhắm mắt lại chỉ thấy
những gót hài của người yêu đưa dấu hoa hồng
dấu hoa hồng
lời tuyên án chung thân của mùi hương quá vãng
là con đường nức nở trong mọi xứ mê ly
mà sa mạc tên em- tháng ngày đã giấu đi
bọn chọi con đùa, tên b-boy đi hiến máu ở bệnh viện ngày hôm qua đã bị chối từ
người ta không nhận máu các cá nhân có hiphop chảy trong đâu
ôi dào, anh em tôi ở đầu kia của Giáp Nhị rống lên, hiphop never die go fuck yourself- cũng vang lủng tai các người
còn tôi, với máu ‘yêu’ do tim này nuôi
chạy khắp châu thân
cũng bất tử như hiphop
bê-đê, fanfiction là tín ngưỡng của tôi
thế nên, B chỉ là nhóm máu Alternative[2] khác của tôi thôi!
"Tôi chỉ muốn gắng sống hòa hợp
với những giục giã đến từ cái
tự ngã thực sự của tôi thôi.
Tại sao ước vọng chỉ có thế lại rất đỗi khó
khăn?” (Demian)
[1] Cảnh kinh điển của Stanley Kubrick
[2] Alternative Universe: một thể loại kinh điển, giữ vị trí bất khả chiến bại trong dòng văn học fanfiction.