H: Hạ

Vũ Hương

Tháng Sáu thời gian trì trệ và chầm chậm trôi đi trong tiếng gào thét của lũ ve, cơn bão và nắng cháy. Những chiếc quạt quay, điều hòa khép mở ồ ồ, tủ lạnh kêu xình xịch, những ngăn lạnh đóng khung nhốt lại niềm thoải mái cho mùa hè đi qua miên man và mải miết. Nhưng không, không phải thế, cái nóng vẫn đang thiêu đốt như một địa ngục chói lòa nơi có những sinh vật đang đắp đầy mình vật chất và nỗi hoang mang có chủ đích. Ở phía sau bóng tối, hình như có ánh sáng thở ra từ làn da họ, có một câu chuyện đang diễn ra từ hàng triệu năm trước, có lời truyền dụ đang thầm thì sang tay, một biển ngầm tràn trề sinh khởi và cái chết. Chẳng có ai hay.

 

Từ đốt tay người đó vũ trụ bung nở, có xuân sắc có thét gầm. Mùa hè chiêm chiếp từ trong nỗi đau, trôi qua trong ẩn ức và kết thúc hời hợt. Khi ai nấy đều kinh qua cơn bão đang trút xuống sấm gào và nước lũ, người đó chỉ xin một cốc sữa ấm, cho môi mềm, cho mùa hè thiu ngủ. Từ đốt tay người đó đêm về trăng sáng và sao bay, có lũ chim trời hóa thành sương khói và những cánh hoa tàn phai thành muôn ngàn lối chết. Người đó khóe miệng hoen vệt sữa trắng, đốt tay miết vào nhau. Ta không nhìn thấy. Người đó trở mình, sống lưng mướt mải mồ hôi. Chẳng có ai nghe thấy. Tháng Sáu chảy dài, không khí tù đọng và ngột ngạt, người đó cuộn mình lặng nghe tiếng cười của lũ cá trên sông.

 

Previous
Previous

G

Next
Next

I