M: Memories of Nonexistent Angels

Thành phố những thiên thần

Ly T. Nguyen

   

Hai giờ sáng quán cà phê đóng cửa;

Xung quanh tôi bây giờ có:

 

-     Tiếng nhạc ồn ã phát ra từ một bộ loa đã cũ, tiếng bass đằm như một tiếng thở dốc

-     Tiếng rửa cốc chén lanh canh phát ra từ đằng sau quầy bar

-     Tiếng những người khách cuối cùng thủ thỉ

-     Ánh đèn vàng

-     Những bộ bàn ghế trống trơn

 

 

Tầng hai, sau lưng tôi là đường phố vắng.

 

Los Angeles. Tôi đã đi qua nó bao lần mà không tài nào yêu được. Tôi chạy trốn vào lòng nó: Đúng hai tiếng lái xe, tôi bỏ lại San Diego, mèo Karla, trách nhiệm và âu lo, chạy trong đêm tối playlist nhạc vòng đi vòng lại hai lần. Tôi tới đây để học lại lần nữa cái cách tôi luôn là người lạ.

 

Từ khóa của ngày: vũ trụ. Shey nói sẽ tặng tôi bức tranh cô ấy vẽ thiên hà, lộng lẫy và tím tái như cái cách mà tôi nhìn cuộc sống, vậy mà khi nhao nhác rời khỏi căn phòng nhỏ có điều hòa khiến tim tôi thắt lại, tôi lại để quên. Vũ trụ, thiên hà, hoặc một vị thần nào đó hẳn đã nhìn thấy sự gian dối của tôi khi tôi gật đầu tỏ vẻ đồng tình lúc Shey nói về tình yêu và những thói quen hình thành hạnh phúc.

 

Tôi nghĩ rằng bất kể chúng ta có yêu cuộc đời hay không, ta vẫn cần phải sống. 

 

Bất kể, bạn hiểu không?

 

Bài luận đang viết dở: những gì viết ra bởi cần phải viết lúc nào cũng ngang ngượng. Tôi đọc lại những dòng ngây thơ viết ngày này nhiều năm trước: khi ngươi nói những gì ngươi tin tưởng, ngay cả những ngộ nhận cũng nghe thật mượt mà.

 

“Kế hoạch tương lai của cậu là gì? Về hay ở lại?” Câu hỏi chỉ có hai điểm, mở đầu và kết thúc, điểm xuất phát và chốn tận cùng, nơi này hoặc nơi kia. Shey hỏi, và tôi muốn hỏi lại xem khi cô ấy nói về vũ trụ giao thoa, có bao nhiêu cánh cửa không gian và thời gian đã được mở ra. 

 

“Ra đi.” Tôi đáp. “Tôi ra đi.”

 

Quán cà phê, đi mười phút là đến Đông Hollywood – nơi gợi nhắc đến việc những người có vóc dáng và màu da giống tôi đã bị từ chối một hình dung đại diện trên màn bạc. Beverly Hills – những ánh đèn từ những căn hộ nguy nga với những hàng cọ thẳng tắp. Tôi đang ở phố người Hàn, những con đường oằn xoắn lên nhau, những lớp nhựa đường đùn đẩy bánh xe xóc tưng mỗi lần đạp phanh. Những người Hàn tôi gặp đều nói tiếng Anh có âm điệu, dù khác tôi, nhưng tôi gần như cảm nhận một sự thân quen từ đó. Chúng ta giống nhau bởi chúng ta khác họ. Ra khỏi đất nước này, chúng ta lại khác nhau.

 

Có ai nói với bạn chưa, rằng khi trò chuyện với một người tin tưởng bạn, những lời nói của chúng ta tuôn ra không cần suy nghĩ, sửa dịch, thêm thắt, bôi trơn; nhẹ bẫng không mang vác cái sức nặng của thứ tiềm thức đôi lúc nào cũng bức bách chúng ta cắt tỉa chính mình để phô bày một bản thể được người ta tiếp nhận. Khi tôi nói chuyện với những người nhìn tôi bằng những định kiến của họ, giọng nói tôi trở nên lắp bắp, chỉ nói ra được những câu ngắn, dè chừng, sợ hãi: Phải, tôi không phải người của nơi này. Tôi chưa bao giờ muốn.

 

Thành phố những thiên thần, đầy những mùi vị của sự chia lìa và mất mát. Nhắm mắt lại và ngã vào cái chảo văn hóa đang muốn đốt tan đi bản ngã của chúng ta. Thành phố tha hương. 

Previous
Previous

L

Next
Next

N