T: Tàn Tích của những Tình Tự
Vũ Hương
a.
Thanh xuân rơi xuống là một nốt nhạc đào, giẫm vào mùa hạ đầy mưa, trong bóng tối nắm tay nhau chẳng thấy mặt nhau. Dù cho mình chẳng còn là mình, chẳng ai còn là ai, cũng không làm tắt đi ánh sáng trong đôi mắt.
Đôi khi họ phát sáng như nắng trời trắng loá vào mùa đông, toả mùi hương gay nồng, dù cho thế giới là một bể nước đen, dù cho ban mai là một cơn ác mộng tàn nhẫn.
Đàn hạc bay giữa mùa thu điên. Không do dự, không gãy cánh. Mây mù nổ sấm sét, thân thể họ óng ánh vảy cá, thét át tiếng trời.
Thế nhưng họ vẫy đuôi biến mất giữa lòng sông, liệu có còn trở về nữa? Trong rừng không có bước chân ai, cao xanh vắng bóng người, đáy biển hoang vu. Họ gọi tên tôi lần cuối.
Tôi rốt cuộc chả chết, có dante chết.
Thôi đừng về, đã có tôi.
b.
Đôi khi tôi sẽ tự nhủ rằng cậu ấy sẽ tỉnh dậy, cầm chiếc bút chì và vẽ nốt những đường nét còn sót lại của tuổi thanh xuân. Sẽ không trì níu những điều không thể, sẽ hồ hởi chạy về phía trước nơi có những hàng phi lao trên đồi và những đàn dê lững thững bước vào một buổi chiều trong. Cậu ấy sẽ tìm thấy đàn cá có nghìn màu trong bể và thấy thích một chú nào đó vì cái đuôi của chú dài và thật lộng lẫy, cái vây của chú vút lên thẳng tắp đầy sức mạnh. Đôi lúc những điều giản đơn giúp ta tỉnh, và những điều vô nghĩa lại cứu chúng ta. Trong lúc đó, chú cá ấy chẳng bận lòng nghĩ suy gì.
Nhưng cuộc đời cậu chỉ có bão tố và bão tố, khi tĩnh lặng chỉ là chỗ trú chân và thanh xuân chỉ là những cú nhảy, từ hố sâu cho đến vực thẳm. Có lẽ vậy. Là tôi tự mình cho là vậy. Và khi 30 tuổi ngồi đây, tôi vẫn tiếp tục nghe những giai điệu cũ và rất cũ, những lời lẽ hiện tại không còn ai nói nữa và không còn ai nhắc lại. Cảm thấy trái tim vẫn cùng nhịp đập với một cậu bé 17 tuổi vệt sữa còn hoen trên những phiến lông tơ và chân trần bước qua những bụi gai và hoa trong bóng tối. Cậu ấy đau thương và lặng lẽ. Nhưng cậu ấy cũng đầy lửa và kim cương, sạch sẽ và trong trẻo. Và khi những âm thanh đó một lần nữa cất lên, dù là sự sống hay cái chết, dù là đầu bên nào của thế giới, dù có còn tỉnh hay không, dù là cá hay là gì khác, dù tôi tiếp tục 30 cậu dừng lại 17, tôi vĩnh viễn ở bên cậu, chúng ta cùng nhau bơi trong một biển sữa trắng mênh mông.