Khi tôi ba mốt tuổi vào năm chín mươi ba
Sắp ba mốt tuổi, xuân xanh vẫn còn lững thững đầu bên này trần gian, những tiếng cười vang vọng giữa ba ngàn thế giới những con người ca hát trên cao nguyên và lũ trẻ nhà bên vẫn đang hò hét dưới sân khu tập thể. Khung cảnh chuyển đến bạn ngồi giữa thành phố dưới dải mây trắng đục, bạn thả đồng xu vào chiếc máy hát chọn 1 chiếc ci đi óng ánh cầu vồng, bật bài hát yêu thích trong chiếc đầm đen tuyền thắt eo, bạn không nhớ nổi bạn đã làm gì vào năm 2018 khi lúc này mới chỉ là một chiều năm 1993 nơi đời những con người chưa cập bến, bởi vì ở thành phố này bạn sống một cuộc đời khác trong một vạn khả năng đây có lẽ không phải là một điều bất khả. Bạn đứng lên nhảy theo tiết tấu, giẫm theo nhịp điệu. Phút chốc bạn hiểu rằng một bước chân đưa bạn đến hiện tại là một bước chân vĩnh cửu, những gì hiện hữu ở giờ phút ấy là một dòng sông bất tận dẫn bạn đến hàng triệu khả năng khác. Bạn chợt xoay đầu, vì khúc nhạc đột ngột dâng cao. Những khuôn mặt năm 93 vụt qua không trung cười với bạn như khích lệ. Một đôi tay chìa qua bạn nắm lấy và cuốn qua đầu rồi lại buông ra. Năm 97 ai đó khen bàn tay bạn thật đẹp, 20 năm sau bàn tay đó không còn là bàn tay đó nữa dù bạn đã cố, người đó đã không còn nữa dù bạn vẫn nhớ. Vì thế chiều năm 93 bạn chọn nhảy một điệu nhạc giữa lòng thành phố trong một triệu khả năng, tóc bồng và váy kim sa, xắc tay nhẹ bớt 7 gam và đồng xu rớt xuống vô hạn chiều kích.