Không đề

Hạ Miên

Không đề một:

đi đi đừng để tâm tay người còn hơi ấm

những kẻ bộ hành không quan tâm,

rìa thế giới và giấc mơ không có thật

bám bụi kí ức miền trời hoang vắng

thả trôi sông một kiếp đời lưu vong

linh hồn người điên không sao tỉnh 

                                                               dậy....

ngày mai hãy vĩnh viễn chôn vùi xác tôi

lạnh lẽo nằm dưới lớp vạt áo mẹ 

tiếng ai khóc lặng cho chiều chiều cánh nhạn bay

nước mắt đưa tiễn những cơn sóng chạy tràn ra biển…

21.08.23

Không đề hai:

bước chân lạnh cóng cho một chiều hoàng hôn

mẹ nắm tay tôi và vuốt mắt nói

con cần đưa tang cho cuộc tình đã chết

và 

        ngã 

                   nhoài

loay hoay biết mấy về kiếp đời tôi rối ren 

chúng tôi như những đứa trẻ sơ sinh

trần trụi,

côi cút khôn nguôi rệu rã bên những vệ đường

em chân trần đi trên những xác người

một lẽ sống là bao trọn cả cái chết

vô tận tâm hồn cha không hiểu

mẹ giày vò cha như cách con thiêu chính mình

những giọt máu ly tán nhau sau nỗi đau

những giấc mơ không tên

một số phận cầm tù sầu bi.

11.10.23

Previous
Previous

Nhộng

Next
Next

Bãi cỏ trống