Trong cái nóng cảm nhận 48 độ C
R.
Tôi nghĩ đến việc làm tình.
Giữa cái thứ trời nắng gắt gỏng. Giữa cái thứ thời tiết oi bức thường lừa nhau rằng sẽ có những cơn mưa tới sớm thôi.
Tôi nghĩ đến việc làm tình vì lời bài hát của Mika quá đẹp - “Nếu tôi nằm xuống và ngủ quên dưới ánh nắng xuyên qua các kẽ lá, liệu rằng tôi cũng sẽ tan vào đất như xác thịt bị bỏ lại của côn trùng?”
Tôi nghĩ đến việc làm tình vì cái tiết trời này đã giết chết đi mọi sức sống và ham muốn được sống. Ngay cả khi đêm kéo đến thì sự mệt nhọc của cơ thể đã ngăn trở con người ta còn sức mà tiến vào mộng đẹp. Ngay cả khi những cơn mưa rồi cũng rủ nhau rơi xuống thật thì não bộ cũng đã tan chảy và cảm xúc cũng đã cạn kiệt.
Tôi nghĩ đến việc làm tình vì có lẽ trong lúc làm tình tôi sẽ nhớ ra mình đã từng cảm động vì một cái gì đấy. Trân trọng một cái gì đấy. Phát cuồng vì một cái gì đấy. Thở dốc vì một cái gì đấy.
Giữa cái cuộc đời xiêu vẹo trong cái nóng hầm hập. Giữa cái tầm nhìn không thể giữ thẳng vì ánh nắng quá chói chang. Giữa những giọt mồ hôi thi nhau túa ra, như thể túa ra rồi thì con người sẽ vắt kiệt những cặn bẩn của quá khứ và hồi sinh và trở thành một bản thể hoàn hảo không cần phải suy nghĩ về việc gì khác.
/.
Tôi nghĩ đến việc làm tình.
Vì lần cuối tôi gặp em đã là lâu lắm rồi và thời gian lâu như thế nghiễm nhiên cho phép mỗi người trong chúng ta cái quyền gặp gỡ và nói chuyện với kẻ khác. Tôi cho rằng chúng ta đã rất hạnh phúc bên nhau; cơ thể của tôi nhớ như thế, tinh thần của tôi gợi mở như thế. Nhưng khoảng cách địa lý là một gã khốn nạn, thời gian là một kẻ chẳng đáng tin, trí nhớ của tôi cũng chỉ là một ả đua đòi với cảm giác văn chương trường phái lãng mạn hoá.
Tôi nghĩ đến việc làm tình vì tôi nhìn thấy một cô gái và cô ấy lấp lánh màu sắc của cuộc sống. Chúng ta chưa từng có màu sắc như vậy, cả tôi và em. Chúng ta đã lớn lên trong một thời đại trễ nải và những bức ảnh đen trắng vẫn còn là cái gì đấy rất phổ biến trong cuốn album ảnh của các nhà. Chúng ta đã trưởng thành ở những đường biên màu xám và ngắm nhìn những tấm lòng nặng trĩu. Chúng ta đã sống quá nửa đời người để tạo dựng tự do từ những đổ nát và sự thiếu thốn tình yêu. Còn cô ấy có tất cả màu sắc của hiện tại đầy phát triển và của tương lai đầy hứa hẹn. Cô ấy có màu sắc của sự dung dưỡng và sự thiện lành đủ đầy. Tôi nghĩ đến những hình ảnh mình không biết phải tưởng tượng như thế nào và bỗng nhiên tôi cảm thấy hoài niệm về những thứ mà mình không sở hữu.
Tôi nghĩ đến việc làm tình vì thời gian trôi quá tuyến tính và tôi muốn phát điên trong sự chờ đợi này. Tôi nghĩ đến việc làm tình vì biết đâu đấy trong lúc mất kiểm soát và lên đỉnh tôi bỗng nhiên sẽ thấy một hiện thực khác. Nơi đó có thể chúng ta vẫn ở bên nhau. Cũng có thể chúng ta chưa từng gặp nhau. Nơi đó có thể những cơn mưa mát mẻ kéo dài hơn những đợt nóng oi bức. Cũng có thể hạ tuyết và trời chẳng bao giờ cao hơn hai mươi độ C. Biết đâu đấy khi lên đỉnh và mất kiểm soát thì tôi cũng đánh mất cả sự cố chấp của mình vào một bản ngã đã quá nhiều trói buộc bởi gông cùm văn hoá mà tôi đã chẳng còn có thể phân tách rạch ròi.
Tôi nghĩ đến việc làm tình vì ngoài cái chết ra thì đây là cách nhanh nhất tôi có thể làm những giọng nói trong đầu trở nên tê liệt. Tôi không biết vì sao chúng lại có nhiều năng lượng và nhiều điều để phát biểu đến thế. Tôi muốn mượn giai điệu và ngữ từ xinh đẹp của những bài hát hay để có thể lấn át và thay thế chúng. Nhưng chúng như kênh radio không bao giờ tắt. Chúng len vào lời bài hát. Chúng len vào những dòng postcard tôi viết để gửi cho em. Chúng len vào sự thật và cả những kẽ hở của tưởng tượng. Chúng len vào ký ức. Chúng len vào cách tôi gọi tên tình yêu của hai ta và cả cách tôi gọi tên chính mình.
Chúng len vào từng hơi thở và từng giọt mồ hôi túa ra. Liệu rằng khi túa đến tận cùng thì con người có hồi sinh và trở thành một kẻ khác, chẳng phải chịu trách nhiệm về bất kỳ cái gì thuộc về thân xác cũ và cuộc đời cũ?
/.
Tôi nghĩ đến việc làm tình
Chỉ như một cái cớ để có thể tìm thấy một suy nghĩ và cuộc đời khác. Cũng có thể nó là suy nghĩ duy nhất còn có hình thù ở dưới cái nắng nóng này. Cũng có thể nó là thứ đơn giản nhất và bản năng nhất. Thậm chí cũng có thể vì nó thực ra cũng chẳng phải là một suy nghĩ; nó chẳng có ý nghĩa gì cả. Nó sượt qua đầu và tôi viết văn về nó.
Tôi nghĩ đến việc làm tình vì hình như chỉ khi chúng ta làm tình và đều thoả mãn nhau thì mối quan hệ mới chính thức là một mối quan hệ. Khi chúng ta làm tình thì tôi mới biết từng đường cong và sự hõm xuống cũng như nhô lên, những xúc giác khiến tôi say đắm. Khi chúng ta làm tình thì tôi mới biết cuối cùng thì sự thật của tình yêu này nằm ở đâu - ở sự tưởng tượng của tôi hay sự mềm mại của em hay lời hay ý ngọt của hai ta; ở cái nhìn đầu tiên ngày ấy tháng ấy hay trong sự chuyển động của thực tại hay lời hứa hẹn về mọi khả thể của tương lai. Khi chúng ta làm tình thì tôi mới biết mọi giác quan của mình đều yêu say đắm hay tất thảy đều chỉ là một cơn sảng của tâm trí và của cái tôi nghĩ rằng mình đang yêu.
Hình như vậy. Có lẽ thế.
Tôi nghĩ đến giấc mộng hồ điệp của Trang Chu.
Đâu mới là đầu, đâu lại là cuối, đâu là thật, đâu là mơ
Đâu là khởi nguồn cho chúng ta, đâu là sự thật cho chúng ta?
/.
Trong cái nóng cảm nhận 48 độ C
Tôi nghĩ đến việc làm tình.