Giấc mơ sau khi trở về từ buổi gặp gỡ “Gối đầu lên cỏ”

Kaikid

Chúng tôi sẽ hao tổn chính chúng tôi vì tôi bắt đầu lại từ đầu? Tôi phải giải thích nguồn cơn hệ tư tưởng của tôi cũ để thể hiện sự chuyển giao thay đổi hay là có thể bắt tay vào nói cái tôi hiện tại luôn vì trong hơi thở đã có sự bắt đầu mới? Tính mới có cần được giới thiệu hay là không vì trong bản sắc đã hàm ẩn cái cũ? Đây là một câu hỏi viết trên giấy ở trại sáng tác. 


Tác giả chính, người cho chúng tôi mượn không gian là một nghệ sĩ opera tóc dài, lượn sóng và mặc váy dài ôm sát. Bà trẻ, đỉnh cao, có nhiều người hâm mộ, và bà cũng là nhà bảo trợ cho những con chiên của sự sáng tạo. Khi chồng của tác giả, một người đàn ông đã già, nói về tính nữ và tìm cách đặt ta lằn ranh giữa nữ tính và nam tính trong cách gọi các biểu hiện. Khi trao đổi nghiệm thu ông chỉ nói là, đó là biểu diễn cho vui thôi, giao hưởng ý mà, chứ còn bản chất về thực hành thì ở Việt Nam chưa ai thực sự thực hành được chúng nữa là nói đến sự giao thoa thay đổi.


Chúng tôi chụp những bức ảnh của quà tặng khi nghiệm thu kết thúc triển lãm là những chiếc áo trùm đầu có màu đen, hình con tuần lộc viền trắng ở giữa áo. Tôi cảm thán là ôi của tôi lại là màu vàng à, và Dật nói rằng nếu em thích anh sẽ cho em, cái của Dật màu xanh indigo đậm. Tôi nói thôi ai lại thế. Thực ra vì tôi cũng không thích hình đó. Dật xỏ chân 1 lần vào đôi tất đó rồi đem gói lại, nhắc nhớ người ký gửi rõ ràng rằng mới chỉ xỏ 1 lần, và đem tặng người nào cần, có thể cho 1 cái bazaar nào đó chăng? Tôi thật hâm mộ. (Vì sao chiếc áo hoodie lại biến thành cái tất? Tại sao lại biến từ đen sang vàng?) 


Chúng tôi chạy trong một không gian nhà văn hoá, lên những cầu thang. Hay nó là nhà thờ? Không rõ, chỉ biết nó có gác mái cao như gác chuông và rộng vì nó có các tầng phân tách nhau, chúng tôi chụp ảnh, từ trên xuống, từ dưới lên. Nhìn từ dưới đáy lên tháp chuông nhọn hoắt có những thanh âm nhạc màu xanh đồng rỉ như các nhũ đá, gai tủa tủa và khi gió lùa nó phát ra tiếng leng keng. Đây là nơi thích hợp nhất để hát và biểu diễn ra tiếng vang. Nữ nghệ sĩ đã cho chúng tôi mượn không gian này để nghe biểu diễn. Chúng tôi triển lãm những tác phẩm khác nhau ở đây, mỗi một góc là một tác phẩm, như nghệ thuật sắp đặt.

Previous
Previous

chiếc ghế dưới bóng cây

Next
Next

Ta im lặng, vuốt tóc nhau như những con mèo không còn nơi nương tựa