Lỗ đít mặt trời - Georges Bataille
Người dịch: Gờ Rào
Lưu ý từ người dịch: Xin đọc văn bản này sau Vật tế
Minh họa: André Masson
Thế giới chỉ đơn thuần là một màn diễu phàm, Rõ ràng rằng thế giới chỉ đơn thuần là diễu phàm
Hay nói cách khác, mỗi thứ chạm vào mắt ta chỉ là diễu phàm của một thứ khác, hay thậm chí là chính thứ đó trong một hình hài lừa gạt.
Bắt đầu với những câu chữ tuần hoàn trong những bộ não bận rộn với suy tư, chúng đã được chuyển tiếp sang một hệ định danh trọn vẹn bởi vì nhờ sử dụng liên hệ từ mà mỗi câu chữ có thể kết nối một thứ với thứ khác; và tất cả sẽ rõ ràng hiện diện trong kết nối nếu cái dấu vết để lại bởi một sợi chỉ Ariadne có thể được phát hiện chỉ trong một cái nhìn, để tiếp tục dẫn đường suy thức trong mê cung của chính nó..
Nhưng liên hệ giữa những từ ngữ cũng không kém phiền phức hơn liên hệ giữa những cơ thể, như khi tôi gào “TAO LÀ MẶT TRỜI” và toàn thân cũng liền cương cứng, bởi động từ là vốn là phương tiện của cuồng nộ dục ái.
Mọi con người đều nhận thức được rằng sự sống là diễu phàm và nó vốn không mang một lời diễn giải.
Bởi vậy mà chì là diễu phàm của vàng
Không khí là diễu phàm của nước
Não là diễu phàm của đường xích đạo
Tình dục là diễu phàm của tội ác.
Vàng, nước, đường xích đạo hay tội ác vẫn nghiễm nhiên có thể được thốt lên như định lý của vạn vật.
Và nếu khởi nguyên lại mang nét tương đồng, không phải với mặt đất của cái hành tinh vẫn hiện diện như nền móng, mà với chuyển động hình cung mà hành tinh này miêu tả xung quanh một trung tâm không cố định, thì một cái ô tô, một cái đồng hồ hoặc một cái máy khâu cũng có thể được chấp nhận như định lý tạo thành.
Chuyển động quay và chuyển động lúc làm tình là hai chuyển động căn nguyên, sự kết hợp của chúng được biểu lộ bằng một chiếc đầu máy bao gồm những bánh xe và pít-tông.
Hai chuyển động này tác thành lên nhau để mỗi cái cùng trở thành cái kia.
Nhờ vậy mới có thể nhận ra rằng trái đất vẫn khiến động vật và con người làm tình khi nó quay và (tựa như kết quả cũng mang vị trí nguyên nhân như thứ tác nhân) động vật và con người làm trái đất quay khi chúng làm tình.
Chính sự kết nối hay biến đổi cơ học của những chuyển động này là thứ các nhà giả kim đã tìm kiếm dưới cái tên Kiệt tác triết gia (pierre philosophale).
Chính sự ứng dụng kết nối mang giá trị phép thuật này đã cho phép xác định hoàn cảnh thực tại của con người giữa các nguyên tố.
Một cái giày vô chủ, một cái răng bị sâu ăn, một cái mũi quá hóp, tay đầu bếp đang nhổ vào đồ ăn của các gia chủ vốn so với tình yêu như quốc kỳ so với dân tộc.
Một cái ô, một bà cô tuổi sáu mươi, một học sinh trường dòng, mùi trứng thối, những con mắt bục máu của các thầm phán vốn là những chiếc rễ mà qua đó tình yêu được nuôi dưỡng.
Một con chó nuốt xé dạ dày của một cái xác ngỗng, một mụ đàn bà say nôn mửa, một tay kế toán tức tưởi khóc, một hũ mù tạt, chúng vốn tượng trưng cho sự bối rối tình yêu dùng làm phương tiện.
Một gã đàn ông được xếp cạnh những người khác bị khó chịu khi biết được tại sao gã lại không phải một trong những người đó.
Nằm trên giường ở bên cô gái người gã yêu, gã quên đi việc gã không rõ tại sao gã lại là gã mà không phải cái cơ thể gã đang kề bên.
Gã sống không mảy may ngọn nguồn trong khổ hạnh vì sự mù mờ của tri năng không cho gã thét lên rằng chính gã là người con gái đã quên đi hiện diện của gã trong lúc giãy dụa giữa hai cánh tay.
TÌnh yêu, hoặc cơn tức giận tuổi ấu thơ, hoặc tính tự phụ của một goá phụ quý tộc tỉnh lẻ, hoặc truyện khiêu dâm nơi giáo đường, hoặc sự đơn côi của một nữ ca sĩ vốn làm lạc lối những con người bị lãng quên trong các căn hộ xám bụi.
Họ sẽ đốc thúc chính mình bằng thèm khát để tìm đến lẫn nhau; họ sẽ không bao giờ tìm được gì ngoài những hình ảnh diễu phàm để rồi lặn vào giấc ngủ trống như gương.
Cô gái lơ mơ và trơ cứng người đang bất động giữa một giấc mơ bên hai tay tôi không còn tách biệt khỏi tôi hơn là cái cửa hoặc chiếc cửa sổ mà tôi có thể nhìn hoặc bước qua.
Tôi tìm thấy sự điềm nhiên (thứ cho phép cô ta bỏ tôi) lúc tôi ngủ nhờ có sự bất lực vốn không để tôi yêu những gì vẫn trải qua.
Cô không thể rõ được mình sẽ gặp lại ai lúc tôi siết cổ cô ta bởi vì cô vẫn nhất quyết hiện thành sự lãng quên trọn vẹn.
Những hệ hành tình vốn xoay vòng trong vũ trụ như những chiếc đĩa nhạc với phần trung tâm vừa di chuyển vừa miêu tả một vòng tròn mênh mông vô tận sẽ tiếp tục đi lạc khỏi vị trí của chúng chỉ để quay lại đây khi hoàn thành vòng quay.
Chuyển động là hình tượng khi tình yêu bất lực không thể cô đọng trong một thể tồn tại nhất định và phải nhanh chóng đi từ một thể này sang thể khác.
Nhưng cái sự quên vốn định hình chuyển động cũng chỉ là một cách để trí nhớ lẩn trốn.
Một gã đàn ông bất ngờ bật dậy như một cái vong trong cỗ quan tài và rồi lịm đi trong cùng khoảnh khắc.
Gã tỉnh dậy vài giờ sau đó rồi lại lịm đi và cứ lặp lại như vậy mỗi ngày: cuộc giao phối vĩ đại với khí trời được điều tiết bởi vòng quay của trái đất xoay quanh mặt trời.
Như vậy, mặc dù chuyển động của sự sống trái đất đồng nhịp với vòng quay trên, hình ảnh của chuyển động này không phải là trái đất đang quay mà là cái dương vật đâm sâu vào âm đạo và rút khỏi đó gần như tuyệt đối chỉ để đâm lại vào trong.
Tình yêu và sự sống mang vẻ ngoài tách biệt trên trái đất chỉ vì mọi thứ nơi đây đã bị cắt đứt bởi những rung chấn với biên độ và thời gian biến đổi.
Tuy nhiên, không có rung chấn nào mà không liên hợp với một chuyển động vòng quanh liên hồi, như với đầu máy xe lửa chạy trên bề mặt trái đất, hình ảnh của sự biến hoá tiếp diễn.
Những thể tồn tại chết đi chỉ để được sinh ra giống như các dương vật rút ra khỏi cơ thể chỉ để rồi lại đâm vào.
Các loài thực vật vươn lên hướng tới mặt trời và sau đó gục xuống hướng về mặt đất.
Các loài cây cắm rễ vào mặt đất với số lượng vô biên những cái dương vật nở hoa hướng lên phía mặt trời.
Các loài cây vốn hùng dũng mọc lên rồi cũng kết hồi khi bị đốt trụi bởi sấm chớp hoặc bị đốn hạ, hoặc bị bật rễ. Khi đã về với mặt đất, chúng sẽ lại vươn lên như vậy trong một hình hài khác.
Nhưng sự giao phối muôn dạng của chúng vẫn là chức năng thuộc về vòng quay đồng điệu của trái đất.
Thuỷ triều là hình ảnh đơn giản nhất của sự sống hữu cơ hợp nhất với vòng quay trái đất.
Đi trước chuyển động của biển, tức sự giao phối đồng điệu của trái đất với mặt trăng, là giao phối muôn dạng và vĩnh hằng của trái đất và mặt trời.
Nhưng hình hài đầu tiền của tình ái mặt trời là một đám mây bốc hơi từ bề mặt chất lỏng.
Đám mây khiêu dâm có lúc hoá bão và đổ xuống mặt đất trong hình hài của mưa trong lúc sấm sét rạch nát các lớp phủ của bầu khí quyển.
Mưa lại dần hồi phục trong hình hài của thực vật vô tri.
Sự sống của động vật hoàn toàn bắt đầu với chuyển động của biển và, ở bên trong các cơ thể, sự sống vẫn đi ra từ nước mặn.
Như vậy biển đã đóng vai trò của bộ phận âm đạo vốn tiết nước khi được dương vật kích thích.
Biển vẫn thủ dâm không nguôi.
Những chất rắn được chứa và lưu thông bởi dòng nước chảy giữa chuyển động khiêu dâm vẫn tự phóng lên trong hình hài của đàn cá nhảy.
Sự cương cứng và mặt trời xúc phạm đến xác người cũng như đến bóng đêm của các hang động.
Những loài thực vật đồng nhất hướng tới mặt trời nhưng, ngược lại, những thể nhân sinh, mặc dù chúng vẫn mang hình dương vật như cái loài cây và trái với những loài động vật khác, lại buộc phải đảo mắt chúng đi hướng khác.
Mắt người không thể chịu được dù là mặt trời, hay giao phối, hay xác người, hay là bóng đêm, nhưng lại bộc lộ những phản ứng khác nhau.
Khi tôi mang khuôn mặt ửng máu, nó rực đổ và tởm lợn.
Nó đồng thời tiết lộ, qua những phản xạ ghê hãi, sự cương cứng căng huyết và một cơn khát kêu gào được thoả cơn vô phép và truỵ lạc phàm tội.
Vậy nên tôi không ngại công nhận mặt tội là một sự xúc phạm và những dục vọng của tôi chỉ có thể được giải nghĩa nhờ JÉSUVE.
Quả địa cầu được trải rộng bởi những núi lửa vốn làm lỗ đít cho nó.
Quả địa cầu không ăn gì, vậy nhưng đôi lúc nó vẫn phóng ra những chất thải từ ruột tạng.
Chất thải được phun ra giữa tiếng gầm rồi đổ xuống và xiết chảy theo những hướng ngả của Jésuve, lan toả cái chết và nỗi kinh hoàng tới mọi nơi.
Quả vậy, những chuyển động khiêu dâm của mặt đất không mắn bằng nhưng lại nhanh hơn những chuyển động của nước.
Có lúc trái đất thủ dâm trong cuồng loạn và tận diệt vạn vật nơi mặt đất.
Như vậy Jésuve là hình ảnh của chuyển động khiêu dâm trói ép những ý niệm ở trong tinh thần với sức nổ của một cơn tuôn trào phỉ báng.
Những sức nổ được tích tụ nghiễm nhiên được tập trung ở tầng thấp.
Những công nhân cộng sản xuất hiện trước tầng lớp tư sản vừa bẩn thỉu vừa xấu xí như những bộ phận sinh dục đầy lông hoặc như cái hạ bộ: sớm hay muộn thì một cuộc bùng nổ phỉ báng sẽ diễn ra từ đây với những cái đầu phi dục và cao quý của bọn tư sản được lìa cổ.
Thiên tai, cách mạng và núi lửa đâu có làm tình với những vì sao.
Cơn bộc phát khiêu dâm của cách mạng và của núi lửa vốn là kẻ thù của trời.
Tương tự như những cuộc ái tình hung bạo, chúng bùng nổ qua sự mắn và giữa tràng pháo tay.
Những cơn thiên tai đứng đối nghịch với trời như những hình ảnh của tình yêu vô điều kiện nơi cõi đất, sự cương cứng không hồi giải thoát, phỉ báng và kinh hoàng.
Ái tình gào lên trong họng tôi như vậy: tao là Jésuve, thứ diễu phàm ghê tởm của mặt trời mù loà và thiêu cháy.
Tôi thèm bị cắt cổ trong lúc hiếp dâm người con gái tôi vốn có thể gửi lời rằng: người là màn đêm.
Mặt trời chỉ yêu riêng Màn đêm và hướng sự hung bạo rạng ngời của nó, dương vật thiêng liêng, tới trái đất nhưng nó vẫn cảm thấy bất lực không bao giờ có được cái nhìn tới miền đêm cho dù những khoảng rộng trái đất đêm về vẫn hướng đến ánh mặt trời ghê tởm.
Hào quang mặt trời là lỗ đít còn trinh của người nơi cơ thể tuổi mười tám vốn đã không có gì chói loà bằng có thể được so sánh trừ cho mặt trời làm ngoại lệ, dù rằng lỗ đít là màn đêm.