lũ thành thị chúng mình buồn nhiều
*Ghi chú từ đội-ngũ: bài đã được format lại để phù hợp với Web; nếu bạn muốn đọc format nguyên bản của tác phẩm, mời xem bản PDF này. Xin cảm ơn.
1. Theo nhau vào rừng
cây ở Ba Vì một ngày hè nắng nhạt.
Tôi nhìn vào mảnh nhỏ lưng cô di chuyển
qua các bậc thang lên đỉnh đồi. Hai vai nghiêng ngả
đường đi
chợt
khúc
khuỷu; tôi nghĩ
mãi
tại sao cô đi
chẳng bao giờ nhìn lại
hay tự hỏi
phía sau có ai đi theo
Thế nào mà chả sống, cô nói
Cô đã quen với tiếng phanh
khẩn cấp tấm tách hàng giờ
trong con xe của bố; chờ đợi
trong những chuyến đi vòng
quanh thành phố đêm
Khi tôi gạt cần xinhan đường
cô lẩm bẩm “ôi cái âm thanh
này.” Như thể cô bị ném vào
quá khứ, lại mười hai tuổi,
sắp không còn mẹ.
Sắp không còn cha vì những
người nữ ngày một trẻ, gần
tuổi cô hiện tại, hay là tuổi
mẹ cô hồi xưa.
Nên chắc một lúc nào cô quyết định
phải đi mà không
nhìn lại.
2. Tôi luồn ngón tay vào lòng suối
khuấy cặn đất đục ngầu dòng nước mát
đã nuôi dưỡng những nhúm rêu xanh
không có mắt nào phản chiếu lại
chỉ có tiếng nước chảy róc rách, rầm rì
tôi muốn oà khóc
nước mắt mẹ hiền không tắm mặt con thơ
Mẹ — một bóng ma
giờ trú ngụ trong thân;
Cô yêu những lồng ngực đàn bà cô còn nhớ được.
Tình yêu sau cái chết vừa khó tìm vừa khó giữ.
Mẹ tôi tiếc thương
sự thiếu mẹ của bản thân
Tuổi thơ Việt mất đi trong chiến tranh,
không thể tưởng tượng ra cũng không thể nói
cho những đứa con gái quyết xa nhà
Mẹ yêu tôi theo lối duy nhất
bà biết được: tránh tôi khỏi
những điều bà cho là nguy hiểm
như
hố bom bi chưa nổ
tai nạn ô tô
và tình dục trước hôn nhân.
Có lần mẹ hỏi nếu
tôi thích nữ hơn nam và tôi không muốn trả lời.
Tuổi thơ chúng ta bởi cùng mất đi,
những người nữ đã và không sinh sản,
sự thông cảm hay khóc thương thì quá yếu mềm
đối với những người biết về cái chết.
Tình yêu và sự vẹn nguyên đã luôn phải là
một lời cầu nguyện.
Tôi hít vào vọng gió
đong qua những viền núi thẳm
Hơi thở cô hẳn đã tràn ra từ khoé miệng
hơi hé mở, nơi bờ môi ở tạm sau một nụ hôn.
Tôi dừng lại đằng sau, nhìn và nhìn mãi
cho đến khi cô tan biến vào hơi sương
thì mới hối nỗi hồi hương.
3. Ánh nhìn lấy trộm của cô, tôi bỏ vào túi ngực
chờ lên nước ảnh
trong căn phòng tối phía bên trong cánh tủ
Rồi tôi giữ cô ở đó
cùng một trăm bài thơ và một
trái tim vỡ vụn
Mọi thứ tươi sáng đều đã chết
nhưng cô vẫn sống còn.
(Thanh thiên buổi hẹn cuối cùng
Tôi đi biệt xứ, hạ đông không về).
4. Tôi đi qua các đường biên Bản đồ thế giới trải dài trên da thịt Tôi mang cô theo đi cùng
cái bóng của mình sang các thành phố lạ nơi những bầu trời thì u uẩn và những buổi
chiều có mùi mồ hôi trộm của khách qua đường Tôi nhớ cô khi nghĩ đến những nơi
tôi chưa từng đi những xa lộ ngút ngàn nhiều dặm đại lộ I-5 chạy từ phía Bắc tới phía Nam
châu Mỹ Canada tới tận Chile. Nhớ đến cô khi mắt tìm vào phản chiếu vì mong một
dạng hình quen thuộc ở một khu phố không quen — tìm trên cửa kính xe cửa sổ
drive-through đồ ăn nhanh cánh cửa siêu thị bề mặt kim loại của các mặt hàng. Tự như
cô ở một chân trời nào đó, mắt nhìn vào tấm gương phòng vệ sinh khách sạn. mặt
hồ lóng lánh, bầu trời trong gương kính xe máy, hình ảnh chúng ta có trùng vào nhau và
nhìn vào nhau trong cái hiện thực nơi một trong hai ta phải biến mất?
Khi mắt mình gặp nhau,
chúng đi tận đâu?
trong cõi mộng
cô có bao giờ gặp tôi phía trước
cầu thang đá lên đỉnh đồi Ba Vì
cứ chạy dài mãi mãi. Tôi muốn tìm
một câu trả lời trong
giấc mơ tỉnh táo. Tôi
không dám nhận thức, hy vọng rằng nếu vẫn còn mơ,
xin cho tôi có thể cấu tạo hình hài của cái điều
cô đã trao tôi ngày đó thành những gì tôi muốn
.
(Cô chẳng bao giờ cho
tôi điều tôi muốn
ngay cả giữa mộng càn)
5. Ngày mưa bão cũng không có nhau mà ngày nắng cũng không có nhau. Thơ thì đã viết mà lòng người đã khác. Tôi như đứa trẻ con nhớ nhà, xa quê tấm chân tình như kéo chỉ, càng lúc càng thưa. Ngồi hối-tưởng thời xưa chuyện cũ, ngỡ như đang nằm ngủ trưa trên một tấm phản gỗ lim trong gian nhà hẹp dưới quê, mắt nhâm nhấp mồ hôi vì cái nóng miền trung ê hề trong gió chậm chạp quay đầu, cái quạt máy cha tôi tự tạo từ những năm 80 ông nội tôi giữ dùng đến khi chết đi. Bà nội tôi Khi thức dậy tôi mới là mười tuổi, vậy mà đã hiểu được sự mất mát, nỗi đau lòng của những người nữ yêu nhau sao không thể hiểu nhau hay làm nhau hạnh phúc. Khi thức dậy tôi sẽ hơn ba mươi tuổi và rồi sẽ phải trở thành cái người tôi đã hứa, làm mẹ hay không.
xx.
Mẹ tôi hỏi cô đâu rồi
và tại sao cô không sang nhà nữa
Mùa đông ấy tôi chạy về như kẻ bại trận
giả vờ làm người sống sót. Tôi chỉ nói
hai mình đều bận cả. Cô có nghĩ là mẹ
tôi hiểu chuyện? Ánh mắt mẹ buồn
nhưng tôi ráo hoảnh. Cuộc tình mau lẹ,
một cú nổ, cuộc tai nạn, tình dục ngoài giới định.
Đây sẽ là lần cuối tôi bị định hình.
Tôi không có lồng ngực cưu mang như
những người đàn bà đã sinh sản.
Không muốn cô hay bất kỳ ai tiếp
tục ngồi đợi những người đàn ông
đằng sau phanh khẩn cấp. Cũng
không muốn thứ tình yêu phải
giới thiệu bằng chiến tranh, cả
những người mẹ như lũ con gái
chúng ta, dằn vặt nhau bởi vì thiếu
mẹ.
epilogue
Tôi bước sau chân cô vào một rừng
cây bất định, nắng trong veo, mây êm
đềm, tiếng ve nhấp nhánh quanh những
giọt nắng nhậm nhoè nhảy trên từng thếp
đá. Một lúc nào đó, khi nhìn vào mảnh lưng
nhỏ của cô, ánh mắt tôi sẽ nhoà đi và tôi chợt
nghĩ về những bầu trời khác, hơi nghẹn ngào
rằng tại sao chúng ta giả vờ đứng cùng một
cõi, hay nếu cô quay lại thì sẽ thấy tôi và
nếu tôi quay lại thì sẽ thấy cô. Tôi xin
lỗi, tôi chỉ là lánh đời vào trong
những khu rừng và chỉ muốn
cô đứng trong này, một
mình của tôi, không là
ai hết. Có một tôi
không ai biết
chỉ có
cô.
Cái
điều cô
trao cho tôi
trong mộng cũ,
một lời mời hãy
quay trở về, một cuộc
đời trước rừng, trước mùa,
trước mẹ, sau cái chết, khi tình
yêu đi qua ngay cả khi nó ngập ngừng,
nơi mọi chuyến đi đều vòng lại, biết chúng
ta đã sống còn khi lại tìm cách nhận ra nhau.
— lũ thành thị chúng mình buồn nhiều
bio
Ly T. Nguyễn (y/thị)
mẹ queer của một số nhân loại, lúc nào cũng chỉ muốn làm menace to society nhưng lại nhát gan. dân trí thức cảnh vẻ nhưng lại hay bị xấu hổ hộ. Giới tính là lem/nhem.