Tôi là cây gai độc
Tình yêu của em đến đây là hết
Phong thư cuối anh đã cất đi đâu?
Em vẫn nhớ mình đã từng hỏi
Rằng anh đã bao giờ nhớ đến
Em đã đi qua muôn trùng vạn dặm
Anh đã bao giờ tự hỏi
Hoá ra tình yêu chỉ có vậy
Anh có mảy may hay biết
Sàn nhà thuỷ tinh đã vỡ
Như tiếng khản ngày hôm qua.
Em đã trở thành một cây gai độc
Em giờ là một tập thư nhàu
Chỉ còn chằng chịt băng keo
Không thể là cánh chim nữa
Cũng không còn là
những tiếng hè xôn xao
Hay mùi cỏ thơm cháy khét
Chẳng bao giờ nữa
Những lời ấm dịu trên môi
Giọt nước mắt lăn mềm trên má
Sống lưng cong, ngón chân quên
Tiếng cười mỏi bên tai
Liệu anh có
Tiếc một em đã chết
Tuy vẫn không hết là em
Nhưng em đã ngậm miệng đắng
Đã qua mưa nắng thất thường
Đã là thép gai bọc tim vỡ
Đã hé mắt nhìn những điều vô vọng
Em chỉ cầu xin một điều duy nhất
Dù la hét hay van nài, sự thật
Phong thư cuối anh đã cất đi đâu?
Tình yêu của em đến đây đã chết
Kiếm tìm đâu một xác thân khác
Em cùng tình yêu đã tan vỡ trên chân.