V: Vàng son lạt nước
Tâm tình
Hùng đốp
Bên nước thu sương tỏa mù khơi,
Cỏ vàng tựa gối ngắm mây trời,
Trăng xanh xao nhớ lòng thổn thức,
Gió buốt tim đau cảnh chia phôi.
Mặc kẻ đợi chờ giữa mông lung,
Người bước chân đi nẻo mịt mùng,
Hồn xuân rã cánh chào thu úa,
Lạc cánh Uyên về chốn thiên khung.
Làm sao vẹn vẽ cảnh lìa đôi,
Lửa hương tắt đã bấy thu rồi,
Vàng son lạt nước cùng năm tháng,
Gặp nhau hoa có nở trên môi.
Đêm đã khuya trên bến vắng mộng mơ,
Quỳnh đã nở, hương tỏa dưới trăng mờ,
Bóng cô liêu ôm mối sầu đêm trắng,
Thương bóng người giữa cảnh đời bơ vơ.
Đêm Trắng
Hùng đốp
Tôi ngồi đây trong căn phòng yên ắng,
Tiếng lá rơi từ xa vắng đưa về,
Giọt mưa rơi vang vọng đêm tái tê,
Giấc say nồng sao chẳng về đây nữa.
Tôi lặng người xa xăm nhìn phố vắng,
Qua ô cửa sét rỉ màu tháng năm,
Qua gương mờ phủ lớp bụi trăm năm,
Bao bóng người trắng đêm hằng soi bóng.
Tôi ngồi đây bên ly tràn men đắng,
Điếu thuốc tàn gió thổi khói bay đi,
Chiếc lá vàng héo úa vì chia ly,
Lìa bóng cây chìm vào đêm quên lãng.
Tôi ngồi đây cho đêm qua ngày rạng,
Tiếng gà đâu vang vọng báo tin về,
Tiếng sương sa rung rinh đầu ngọn cỏ,
Lay hồn người choàng tỉnh thức cơn mê.
Tôi ngồi đây bao đêm rồi không nhớ,
Những mộng ước giờ còn lại điều chi,
Lòng ham sống thanh xuân có là gì,
Trước đêm đời dần dần buông phủ xuống.