Chứng đạo
Aoi
.
Lưng chừng núi Trường Vũ, thôn nhỏ, quán rượu tồi tàn, trời đổ mưa.
Nhẽ ra không đông khách đến như thế, nhưng biết sao được, con đường ít chập chùng nhất để lên núi đi qua thôn này, mà ở trên núi lại sắp diễn ra một đại lễ.
Vị khách dẫn theo một đứa trẻ nhỏ, cởi áo tơi, giở nón lá treo ngoài cửa, vừa bước chân vào đã nghe bàn tán sôi nổi.
Nghe nói suốt một ngàn năm qua mới có một tu chân giả phi thăng, người này là Kỷ sư thúc của phái Vĩnh Tu vang danh núi Trường Vũ.
Nghe nói lúc tám mươi mốt đạo Lôi kiếp giáng xuống, Kỷ sư thúc bình thản đón nhận, rồi Thiên Đạo mở ra lối vào Tiên Giới, xác phàm của ngài tan biến trong luồng ánh sáng công đức, chính thức phi thăng thành Tiên.
Kỷ sư thúc tuổi trẻ tài cao, chỉ mới ba mươi mấy tuổi đã Độ Kiếp phi thăng, quả là một sự kiện chấn động tu chân giới.
Lại nghe nói, trên con đường tu chân, cách nhanh nhất để phi thăng thành Tiên chính là tu Vô Tình Đạo.
Kỷ sư thúc có tu Vô Tình Đạo hay không? Đã Chứng Đạo thế nào mà lại nhanh chóng phi thăng như thế? Lần này đến đại lễ trên núi do phái Vĩnh Tu tổ chức ắt có lời đáp.
“Sư phụ ơi, Vô Tình đạo là gì?” đứa trẻ năm sáu tuổi vừa dùng khăn lau nước mưa dính trên hai má bầu bĩnh vừa hỏi sư phụ mình.
“Là Tà Đạo.” Sư phụ nó trả lời, vừa định nói tiếp, một vị tu chân giả bàn bên đã ngắt lời.
“Vị đạo hữu này nói sai rồi, ấy là Đại Đạo.” y nói, không quên cắt nghĩa thêm, “Người tu Vô Tình Đạo phải đoạn tuyệt thất tình lục dục, trút bỏ mọi ràng buộc với thế giới này, một lòng cầu Đạo tu Tiên. Một khi đã tu Vô Tình Đạo, lỡ phạm chữ tình thì phải trả giá đại giới. Nhưng làm người ai dám khẳng định mình sẽ trút bỏ được hết thất tình lục dục, ai đủ can đảm để tu đạo Vô Tình.”
Mọi người xung quanh kẻ vỗ tay, người tán thưởng.
Đứa trẻ lại hỏi, “Trả giá đại giới là gì vậy ạ?”
“Là phải chính tay đoạn tuyệt nguồn cơn của chữ tình để Chứng Đạo.” một vị tu chân giả khác lại lim dim nói.
Vẫn chưa hiểu, đứa trẻ tròn mắt quay sang nhìn sư phụ mình.
Sư phụ uống một hớp trà nóng, nhíu mày một chút rồi nói “Nghĩa là con phải thật sự từ bỏ mừng - giận - buồn - vui - yêu - ghét - muốn. Nếu không làm được thì con sẽ chết.”
“Chết có gì đáng sợ. Muốn chứng đạo Vô Tình thì phải chính tay hủy đi thứ mình thích nhất, giết chết người mình yêu nhất. Ấy mới là trả giá đại giới.” sư phụ lại bị một vị khác ngắt lời.
“Chính tay giết chết người mình yêu nhất, thống khổ biết mấy. Nhân gian mấy ai làm được điều này.” đám đông lại bàn tán một phen.
Đứa trẻ hoảng hốt, “Phải giết… giết người mình yêu sao? Vì người kia đã phạm lỗi gì sao?”
Sư phụ lắc đầu, “Người bị giết không phạm lỗi gì cả.”
“Lỗi của họ chính là đã khiến người tu Vô Tình Đạo động lòng!” một tu chân giả nữa lên tiếng, đám đông lắc đầu thương tiếc, bày tỏ sự đồng tình. Thật là nghiệt duyên. Nhưng tất cả đều đã bước lên con đường tu chân, không còn cách nào khác.
Sau vài lời cảm thán, lại có người nói hồng nhan của Kỷ sư thúc nhiều vô số, nếu thật sự ngài tu Vô Tình Đạo, không biết vị nào mới là chân tình, không biết vị nào đã giúp ngài Chứng Đạo.
Sư phụ không nói gì thêm, chỉ để lại mấy đồng bạc trên bàn, bế đệ tử lên, bước ra ngoài.
Đứng dưới mái hiên nước rơi tí tách, gió lạnh thổi qua, đường mưa mịt mùng, sư phụ nói với đệ tử.
“Có rất nhiều con đường dẫn lên núi, nhưng ai cũng chọn con đường này vì cảm thấy nó dễ đi nhất. Đạo mà chúng ta tu cũng là một trong số rất nhiều con đường.
Ta không hiểu Vô Tình Đạo, không hiểu vì sao phải ép bản thân mình sống vô cảm, vì sao khi không thể giữ đạo thì phải giết người khác để bảo toàn bản thân, vì sao còn muốn lên Tiên Giới, vì sao Thiên Đạo lại chấp nhận con đường này.
Ta hiểu biết nông cạn, chưa thể giải thích được hết những thắc mắc của con, xin lỗi con nhé.”
Đứa trẻ vén sợi tóc vương trên trán sư phụ, cười nói, “Con không cần biết nữa. Con không tu Vô Tình Đạo được đâu. Con rất yêu sư phụ.”
Sư phụ cũng cười, “Mưa mãi thế này, làm sao dẫn con xuống núi ngắm nhìn thế giới đây?”
Đệ tử nhìn vào cơn mưa bất thường bên sườn núi Trường Vũ, nhịn không được bèn hỏi, “Thân thể của Sư thúc đã tan thành tro bụi, hồn phách cũng chẳng còn, làm sao để biết người đã phi thăng thành công ạ?”
Sư phụ lắc đầu, “Tất thảy đều không còn, nên chẳng ai biết được.”
.
15.01.2024
.