kình-tuồng
memai69
“người ra đi để sầu úa lên trăng vàng
để xuân chết trên đời vắng”
-Lữ Liên
tuổi trẻ của chúng tôi thời đã yêu hết mình thứ gì đó và những giọt mồ hôi rực rỡ đượm buồn và lạc mất mùa.
khi những âm thanh rạn vỡ trên ngói tim
vĩnh-một-bài-quyết-biệt
không nhìn mặt không ngoảnh không ngó ngàng
tìm đâu sau những rặng bạch dương xa
khuất tuyết trải trắng thời gian độc
ngấm như yêu là tử biệt trong các kết phim
tôi dường như mỉm cười trước số phận quả
đắng trêu ngươi các người tình chưa tu
đủ thời hạn của vãng sự sớm nở tối
tàn tựa một bài từ Tống đem yêu thương
giấu
sau xa vắng
đượm một chiều buồn tất
tả và gió sương lội ngược về một
miền viễn miên thác giác ngập đầy trong mắt
em
đi xa cùng một bầu trăng
ngày ấy câu tỏ tường khuất nẻo
những lặng câm đầy dối trá
dù ra đi sẽ gọi tên em nhưng xin nhớ rõ tình
yêu uẩn vào những nếp gấp tàn
tận một vết
thương sáng loá ký ức màu trà
dừng lại trong một vĩnh quyết vuông vắn
than dài thở ngắn tàn hơi phai nhạt nhưng
câu thì thào ấn lại nụ hôn thâm ngày đó còn tao còn mày
//
cầm xác cây sáo ngọc người bẻ vụn đoạn tuyệt với ta
loạng choạng lẻ bóng môi ẩm máu
như muốn tố cáo nào đâu muốn xa em dù chỉ trong một phút một giây
nhưng em đi mất rồi, đi mất rồi
//
hắn gửi cho cậu một tin nhắn chúc mừng sinh nhật ngắn ngủn như lẽ nó thế và khi nhận lại hồi âm từ cậu, đó là một giọng điệu hoang mang “Ai-Đấy?” Ngày hăm mươi mấy- một cách tính thời gian, kéo cả thế giới cũng đứng lại. vậy ra đối với ta nhiều thứ có thể dừng nhịp đập theo cách đó. khi bạn lạc khỏi một đường truyền tín hiệu, một cuộc gọi dây, hay một đoàn tàu đi qua núi đã tuột móc ở một khúc cua nào đó và một toa thảm hại bay xuống ngọn đồi
//
không biết là phước hay hoạ khi cứ nghĩ đến những điều xấu nhất,
những viễn cảnh vỡ tim của cuộc sống,
những đầu trọc lốc,
những người chui vào quan tài nằm cả khi họ còn sống.
những giọng khàn như một mùa thu tàn
//
cậu có phân biệt được những người sẽ nằm khóc rũ rượi cái ngày bị đổi mã vùng, đổi đầu số với những người trong trường hợp đó vẫn sẽ kê cao gối ngủ ngon?
//
“em đi em nhớ quê nhà”
nhớ dăm cái khoá xức nước bông-lệ-nhoà
diễm xưa rồi như bộ khoá ném chìa xuống biển
một nghi thức célébration như anh Tường sẽ chúc sinh nhật anh Sơn*
bằng ly rượu cạn cũng lao mình xuống lòng nước
của một giòng sông nào đó
cạnh bên nhà
khoá này là khoá tim gan
em khoá xong đó bỏ em ra ngoài
khoá tim gan mở đâu mà ngóng
chim trên trời biết lối nào bay
//
trong ngày đưa tang tình
không cần ai van mà rành rọt một lời
ân người dìu ta qua hố sâu
.
tựa như câu ân đế quân dìu lên ngựa trong một câu chuyện gió thoảng qua tai rất cũ
—————————
* Hoàng Phủ Ngọc Tường có cách để chúc mừng sinh nhật riêng cho những người bạn của mình, theo Trịnh Công Sơn viết lại, “...nó sẽ uống thật cạn một ly rượu và mang cái ly ra giòng sông bên cạnh nhà để vứt xuống.”