đại dương dựng ngược
cnxnncvd
khi cnxnncvđ kể một giấc mơ vớ vẩn cho D
1.
sự sống quay lại khi tia sáng chói loà đến từ phía đại dương bên rìa thành phố dội vào mắt kàng một dòng dung nham
phản chiếu trên chiếc gương chằng chịt vết nứt là những chiếc mang phập phồng và đôi chân đứng thẳng lờ nhờ đan vào nhau
kàng hồi sinh lần thứ 2424
vẫn thế thôi
một kon ká người
chiếc loa trong khu nhà thiếc phát ra âm thanh lảnh lót thứ ngôn ngữ của một giống loài đã tuyệt chủng
“Dậy đi con đĩ!”
những con đĩ xếp thành những khối vuông lộc cộc lăn vào nhà máy
nơi chúng tăm tắp đứng canh dây chuyền đóng hộp thứ mà chỉ có lũ ká người hai đầu có quyền tiêu thụ
-một-nhịp-tim
gã đốc công đến từ đáy thẳm đại dương quỳ liếm nhật nguyệt giữa hai chân kàng đôi môi gã ngậm mùi sương biển thịt da gã như mặc ngọc loang loáng bốn con mắt gã thi nhau chớp tắt tách tạch tách tạch
gã tự nhận mình là một kon người lãng mạn
“Hôm nay mày có mang tim theo không?”
“Không.”
“Vừa hay tao muốn tặng mày một thứ, mày có thể đặt nó vào lỗ hổng ở ngực mày.”
“Là thứ gì?”
“Một bông hoa.”
“Bông hoa là gì?”
“Nghe nói nó là thứ khiến kon tim mày nảy lên.”
“Ồ.”
“Tất nhiên phải là một bông hoa thực sự cơ, truyền thuyết bảo vậy, còn thứ tao tặng mày chỉ là một bức tranh thôi.”
“Vậy nó có tác dụng gì không?”
“Để trang trí.”
“À.”
“Có nhiều loài hoa cực kỳ nhưng tao chỉ biết vẽ mỗi một.”
“Hoa gì?”
“Hoa nắp ấm.”
kàng bồng bềnh trong cái bể của hằng hà sa số những trầm tưởng
không thể bắt lửa
và trùng trùng điệp điệp những ảo vọng
mà bộ não của một kon ká người có thể phun trào
lũ cá nghĩ gì khi nhìn kàng chảy ra trên chiếc giường đơn bòn bẹp áp sát cửa sổ mắt cá như trăm ngàn những cửa sổ của thành phố khúm núm hèn hạ dưới cái nhìn chòng chọc câm điên của đại dương
lũ cá nghĩ gì?
“Lũ cá nghĩ gì nếu chúng bơi trong chất lỏng chảy ra từ chén thuốc của Socrates?”
“Không biết, tao cũng là cá và đầu tao toàn bọt biển. Còn Socrates là đốc công à?”
2.
bốn giờ bốn phút sáng tiếng hát của nhân ngư ri rỉ rền rĩ róng riết siết chặt những sinh vật của thành phố và lôi chúng về phía biển tăm tối
đại dương dựng ngược
một cơn lốc đặc nghẹt mùi rỉ sắt hung hãn cuộn trào nhồi chặt những chiếc mang của những kon vật thành phố bằng cát và cát
những kon vật được đại dương hoài thai trong dịu dàng và căm hận giữa miền không gian không màu khô khốc lạnh giá mà thế gian gọi là mộ biển
những kon vật nửa cá nửa người quằn quại trên bờ biển khô rát cát trong mang sàn sạt chúng trợn ngược con ngươi vằn vện rãnh máu diện kiến những rung chấn liên tu bất tận của đại dương chót vời ngạo ngược trên cao
lễ tạ ơn
đại dương ngoác cái mồm vần vũ đêm đen phóng xuống hàng triệu lưỡi dao sấm sét phanh thây đàn con nhung nhúc
đầu cá và những chiếc mang nghẹn cát, đôi chân và nhật nguyệt tắt màu
thuỷ triều rau ráu nghiền nát những mảnh xác
đại dương dựng ngược tím tái cuồng dại
đêm câm
3.
khải huyền trên tua con sứa
hãy lần theo đường chỉ khâu
màu
chết
4.
Băng Cốc
Krung Thep Maha Nakhon
quán rượu lầu cao chao đảo
trăng tự sát đêm nao?
nghĩa địa phun trào
muôn hồng ngàn tía
mắt trai ngọc môi đen
tóc rong rêu lướt thướt
lưỡi sương biển nhả tơ
“Em tên gì?”
“Nghệ nhân chơi dao.”
“Hửm?”
“Em có thể vừa thổi anh vừa nuốt một lưỡi dao, thấy sao?”
4’.
bốn giờ bốn phút
thiên không mù loà
“Bay khỏi đây tim ta sẽ đập.”
“Sao cũng được!”
vroom vroom
tiếng hôn
là lời tạ từ họ hát
xé cánh
và họ khiêu vũ
một đường thẳng đứng
từ ngân hà xuống mộ biển