i'm trying to be philanthropic. i really am. i promise. i'm trying.

nhét tranh và chữ: वर्षा/ceramic rat

chỉnh màu và bốc ảnh: nguyễn vũ hiệp



I



.phía bên kia đường Thụy Phương, người mở cửa toang 

hoác sân trước và sân sau ngồi buồn vu vơ thêu từng sợi mây treo lửng lơ trên đầu sẽ bất giác bị gió ngoài ban công tầng ba hoặc cao hơn kéo đi để nheo mắt tìm bốn viên ngọc đen giấu hun hút đâu đó phía bên kia đường Thụy Phương. dưới đường Thụy Phương, người ta lê dép trên những lớp lá lấp mặt đất đậm mùi giun rết chết đầy và nhấc chân lên, để xem ngoài xác sâu bọ dẫm nát ra, dưới những lớp lá, còn không vết tích thạch anh khói hoặc mã não đen đã từng xuất hiện dưới đường Thụy Phương. bên này đường Thụy Phương, người phủi điệp trùng lớp lớp mưa trên yên ngựa, mưa trên ghế nhựa, trên thành ghế họ dựa, trên chiếc bạt che mưa, trên chiếc cốc để ngửa vì quán trà đá tôi đứng chờ mãi bên rìa sông Hồng sắp tới giờ mở cửa; tôi biết, viên ngọc trai quý có màu đen hun hút như những ánh mắt híp lại đằng xa đương tìm nó được giấu đâu đấy phía bên này đường Thụy Phương. 



II



trong tia nắng rót đầy mu bàn tay, đom đóm mặt trời sẽ từ con hẻm bỏng rát ấy mang theo những hạt sao vương trên mái đầu người đi ngõ vắng buổi tối hôm qua, và lả tả nhào xuống; 

trong tia nắng rót đầy mu bàn tay, 

đường gân tỏa nhánh qua khớp ngón tay trải lên vân gỗ xoắn ốc rồi co quắp duỗi ra, thẳng thớm cuộn lại mà đom đóm mặt trời sẽ men theo đó để trốn tít lên những tán lá trên cùng bằng đôi cánh nhập nhoạng phủ nắng loang; trên bàn tay đang tì lên thân gỗ, những mảng lộn xộn chắp vá cánh đom đóm mặt trời từng mảnh rơi, vì cuối ngày rồi và chúng đã ngủ quên sâu dưới ấm áp nắng chùm lên những đám mây sầm sì Đế Thích Thiên bỏ quên buổi tối hôm qua và nhuộm xám nghoét bầu trời đang ngạo nghễ du xuân dầu nó quên mất mùa hạ ngày một áp sát, nên đom đóm mặt trời tất tả mặc vội đôi cánh trong suốt rồi ngáp dài bay đi, bỏ quên áo giáp vùi đâu đó trong chiếc ao bập bồng trên cao; trên 

bàn tay đang tì lên thân gỗ, bọ ba sừng đứng trên ngón tay tò mò ngước mắt dõi đom đóm mặt trời ẩn dưới những tán lá.



- tụi bây làm gì thế?

- chúng tớ săn hoàng hôn.

- vì sao trốn sau lá?

- cách chúng tớ sinh tồn. 



qua 

lỗ hổng trên thân tượng, lấp ló đốm sáng bé tí hon nhảy qua gai cành này sang nụ cành khác. một con đom đóm mặt trời sẽ phát sáng bởi chiếc trâm cài vũ trụ gài lên tóc người qua đường đêm nọ mà chúng tha lôi đến sáng ngày hôm sau, từ cây đèn lồng mà những đứa con của Apollo nhặt giấy bọc trà người ta treo trên dàn phơi dưới nắng rồi khâu lại và đeo lên bụng nó, hay chỉ trong hôm nay thôi, một con đom đóm mặt trời sẽ phát sáng vì nó không áo giáp và nắng sẽ từ đôi cánh trong suốt của nó phảng qua lỗ hổng trên thân tượng tôi đang khom người xuống để nhòm đom đóm mặt trời từ phía sau?



III



dưới gót chân chúng tôi lê kéo, những con sâu bướm bấu chặt trên áo đớp từng giọt ẩm 

rơi. trên thân áo rịn nước, mỗi con sâu bướm miệng còn ngậm mưa khi rơi nhả hạt thành tơ nằm cuộn tròn, 

mỗi gót chân nhấc/ổ kén/rơi/từ đằng sau lưng/nằm lọt thỏm, và mỗi gót chân dẫm đạp nứt lớp vỏ bầu dục/phía trước vạt áo/rơi.



có tiếng lạo xạo trong ổ kén át tiếng gió hun hút thì thầm đáy lỗ tai. 

có tiếng lạo xạo trong ổ kén át tiếng sóng ở đáy sông.

có tiếng lạo xạo trong ổ kén át tiếng móng tay nuốt xuống đáy họng.



IV

pitch black.









i am an inconsistent person in finding each part of me [as they are] humans individually and organs to make a human complete like a man who loses a hand of his, a chunk of hair, a toe skin, a slice of arm meat for they disappear as he wakes up the next morning without a single clue whether they hide themselves under corners which at the moment haven’t existed yet until he moves an item of furniture slightly to any different direction due to tinderbox changes at his own place or not. i am an inconsistent person in patching each part of me as one by one functions peculiarly to consistent me; the creature you see sews the missing limbs with coerce conjunction as he pukes his very abdomen out or yearns to feel reconciled with his body by carrying open wounds which never been bandaged- when the people of him yell for altogether, he inelegantly attaches humanity in such miscellany and even though each components make an entire body of him, he shan’t feel belonged. i am an inconsistent person in lining each part of me as earthly as they can never peacefully breathe on this planet for the identities keep losing touch with reality so the whole of them wander aimlessly while i can never seem to acknowledge their existences, in which i myself, also frivolous live; until i realise a flesh of mine may or may not have vanished and that man unknowingly spots it lying somewhere other than his consciousness. 



V



“bác ơi, hai ly trà ấm.”

“nửa tiếng nữa nhé, nước chưa sôi.”

“thế…”

tớ nhỡ hút điếu cuối rồi

“một bao thăng long mềm ạ.”



VI



ơ, vì sao

đêm nay không thấy nữa?

chúng tôi nhìn nhau trong căn phòng vàng rỡ như mặt trời treo lủng lẳng lúc thì bên này góc tường, bên kia góc, nắng rỏ kín lòng bàn tay. không thấy. chúng 

tôi nhìn nhau trong ngõ rát. hơi nóng từ ánh đèn theo không khí bay từng đốm lửa khảm lên da thịt. cột đèn đứng giữa chúng tôi như cái trụ nhà, và bóng đèn tỏa nhiệt giống mái làm bằng tôn phả nắng xuống che đi lớp tóc tối như mực. không thấy

chúng tôi nhìn nhau trong bãi đất vây quanh nó là những hàng và bụi cây mập mờ ánh sáng đến từ bất cứ đâu không phải bãi đất vây quanh nó là những hàng và bụi cây và chiếu thẳng vào nó. chúng tôi đi miết vào trong những tán cây không rõ lớp, chui dưới các lớp lá không rõ vân, men theo đường vân khắc sâu trên thân gỗ, rồi ngẩng lên nhìn bầu trời. không thấy vì sao đâu không thấy nên tôi hỏi mãi bầu trời về những vì sao lẩn sau những chiếc giáp đen thui đom đóm mặt trời vứt đầy lên đấy cuộn thành mây trong khi anh vùi đầu xuống những con sóng cuộn từ đáy sông lên tận mặt nước ồn ào vỗ và tìm thấy

xác con đom đóm khỏa thân dập dờn trôi trong bóng tối.





VII

đêm nay hiu hắt tiếng gió sông. 



lạo xạo, dưới những gót chân dẫm nát kén con ngài.

ngài gạo, đập cánh, nghêu ngao mãi một vũ khúc. mưa dẫm nát từng bông hoa cúc 

hò hét dưới chân cầu. 



đêm cứ đặc quánh màu cháo lòng còn sông vẫn cứ đen như đêm chảy dài trên áo. lộp độp mưa lần theo từng triền đất không rõ cũ mới đắp nhũn lớp bùn giày xéo. mà đi cùng những đôi chân mê man lê lết khắp vùng đồng không mông quạnh.

bì bõm tay 

khươ tứ phía như chiếc la bàn loạn từ trường. rì rào người qua đường thả từng mồi-câu vào biển không khí bơiii… 

bơiii…

bơiii…

chúng tôi là những con sứa chạy trốn khỏi-cần-câu, và ăn dâu tằm mọc ven bờ đối diện cầu Chương Dương làm quà. “ôi sao mà nói lắm về thực tại thế nhỉ?”, à thì



VIII



bên kia đường Thụy Phương, người lim dim ngồi trong góc kín sẽ bất giác bị gió ngoài ban công kéo đi lên tầng ba hoặc cao hơn để nheo mắt tìm viên ngọc đen giấu hun hút đâu đó rồi chợt bừng tỉnh giấc trong biển mây. dưới đường Thụy Phương, người lê dép trên những lớp lá lấp mặt đất vùi giun rết chết và nhấc chân lên để xem ngoài xác sâu bọ dẫm nát ra còn không vết tích thạch anh khói hoặc mã não đen đã từng xuất hiện dưới những lớp lá lấp cả mình họ. bên này đường Thụy Phương, người phủi điệp trùng lớp lớp cánh bọ trên lưng áo, và ì ạch rót nước trà đặc quánh đầy hai chiếc cốc sứ. hơi nóng vội vàng bốc lên rồi vội vàng nguội xuống khi miệng ai đó bỗng nhiên mở, đọng thành hơi ẩm nằm quanh rìa, lan xuống thân cốc, và bên khóe miệng.



“bus nó thả tớ ở cái bến cách đây nửa tiếng đi bộ. đã dặn cậu đừng đến sớm rồi, tự dưng mất công đợi.”

“nah, tớ không ngại chờ. chỉ tội nay đột nhiên trở lạnh.”

“tự dưng hôm qua nó đổ mưa ấy, lạnh thì không nói mà tớ ghét mưa.”

“sao mà ghét?”

“mùa Xuân ấy mà cậu. mùa Xuân.”

“hả? mùa nào mà chẳng có mưa?”

“ghét hết,”



IX



tôi vội phủi đi giọt mưa còn chưa kịp ngấm trên áo. 



X



tôi vội gạt mất con suối chảy theo miền tóc.



XI



tôi vội lau khô sợi gió vọng tiếng sóng sông đập trên bờ.



XII



tôi vội xóa mờ hơi nước dính đầy tấm lưng ép tôi kẹp chặt cứng.



XIII



nhưng từng đốm nước vẫn ghì trên nếp nhăn áo làm ẩm các lớp vải chúng tôi khoác và trú ngụ ở đấy những con ngài gạo cần mồi ngon. hai cái mũ hôi vẫn không đủ để xây con đập ngăn cho suối trời thôi đổ xuống từng ngọn chân tóc. và thanh âm vang mãi dưới chân cầu hay lạo xạo giầy quét, nghêu ngao cánh ngài đập, lùng bùng người thả cần-câu chữ vẫn bặt im trước đôi tai chỉ nghe được tiếng gió-sông, thổi.

ghét lắm, trời mưa và mùa Xuân mà sao cứ nhè lấy bờ lưng thấm đẫm rồi thổn thức gọi tên đôi cánh tay ướt chùm quanh.

“tối rồi.”

“thì?”



nhìn làm chi? mắt ta cũng đâu khô ráo, nhìn có ích gì? mắt đã không khô hàng mi còn đan thành giỏ đựng hạt sương rơi và kiểu gì ta chẳng phải chớp mắt- nhìn vì? ở đâu cũng thế cả mà thôi, ngoài trời có khóc hay trong phòng nóng bỏng  thì mưa vẫn đọng sau hốc mắt



tôi vội uống cho xong ly trà ấm pha đặc đến đục cả nước, nuốt trôi viên ngọc đen nằm ở đáy cốc xuống tận cuống phổi.



XIV

will the pain for enduring the heaviness of all that is included in the existence of life –

by saying “included”, i meant the means whether they have ever been proven necessary to humans before, or have they ever been essential, either man-made or natural, or if man-made behaviours are natural? by saying “means”, i meant mostly, [during the sentiments of mine as of now and the current context] sentimentality. by saying “sentimentality”, i meant mere heaviness. and by saying “heaviness”, i meant the existence. the existence which brings up crisis but not [just] the existential crisis, or at least “existential crisis” by definition way too far toward abstract of non-human thinkings: the divinity and/or hell, but mundanity, better off hyo͞oˈmanədē, acquires one to question it so inhumanly that it becomes their own non-human thinking 

– better than the unbearable lightness of being, which also, all that is included in the existence of life? 

they always say “ignorance is bliss”, but would i rather pursue my naivety into my belief than the knowledge, not only to believe, but for my disbelief? do you even understand that this is an actual question?

i don’t regret being unctuous enough not only to reject the saying, but to be entirely suspicious of it. does that mean i’m no longer a virgin, or does it make me a homo-sapien? i don’t regret such because i did not have to go through agony to believe in my rejection and suspicion from first acceptance. 

and if i later on, question my innocence and humanity whenever i encounter the saying, i must have been colliding with the sophistication of society and one’s mind. haven’t i? surely due to any reason and for any purpose at all, it shapes a human human even if they must re-accept or refuse to accept such a concept.

it’s not a fair comparison, either pain hurts. but it’s a considerate comparison if questioning one’s innocence and humanity when judiciousness somehow means one becomes libidinous, or more likely “knowledge is misery”.

out of a doubt knowledge can be miserable, perhaps ignorance can be blissful too? during specific circumstances i suppose. aren’t you all the same humans who said “everything needs context”?

but does that justify the act of dehumanisation by forcing one to be a certain kind of “human” to extrapolate the contradicted [yet] harmonising complication of different descriptions of supposedly, one same definition? forceful beliefs, forceful disbeliefs, forceful [re]contrusction and deconstruction constantly.


i don’t want to naively give in trust, but it’s agonising also to become doubtful every time i lose my mind’s virginity after the acknowledgement of what is it like to be betrayed. the worsening condition is that i never learnt my lesson. the worst of all is that i would end up with a guard that always builds at the wrong placement and timeline. what’s the point of trusting and doubting when there’s always a nonetheless, guard for all reasons that are filled with continual [un]stable questions no matter how firm the belief and disbelief [ in which both are flexible ]?

so is the endurance of the heaviness of all better than the unbearable lightness of being? 



XV

- có ích gì đâu để làm một con người nếu chỉ xét không cơ thể sinh học của nó mà thiếu cái nhân đạo và không đạo đức? một con phi-nhân the non-human vẫn có thể tự thấy mình nhân đạo in hu-mane bởi nó cho rằng tính phi nhân của mình trải đến toàn bộ chúng sinh, nhưng mà như thế cũng chỉ là một tạo dựng cái tôi khác, thôi thì vẫn là con người as of humanity và nỗ lực trở nên, nếu không phải phi thường, thì cũng là độc đáo của họ. một con người-the-human vô nhân đạo for they’re inhumane thì vẫn là người bởi trong dương có cả âm thôi, thuộc tính cả. vậy một phi nhân phi nhân đạo? does that equal to “vô đạo đức” at all? who to judge a phi nhân who obviously thiếu nhân đạo is vô đạo đức? like honestly man, who???

- ê, anh nghĩ là anh hiểu ra rồi, inhuman muse. that explains your unexistence.



XVI
- mà này, cái nhẫn con bọ ba sừng đi đâu mất rồi?


Previous
Previous

đại dương dựng ngược

Next
Next

Tạm biệt Nonino