holy-shit

Nguyễn Vũ Hải

Pạch, một hành tinh xuất hiện, ban đầu thật nhầy nhụa, ướt và đen lấp lánh, ánh nắng từ ngôi sao sưởi ấm nó, khô lại cùng vận động của cổ khuẩn. Hành tinh đượm mùi cỏ, mùi cỏ trên những thảm đồi mà vị thần tạo ra nó ăn hàng ngày.
Có rất nhiều hành tinh phân. Sinh cảnh phân bò là nơi bọ hung tìm vào ở; chúng tạo ra lỗ và điểm thở cho sâu bọ từ vũ trụ đất tràn vào; những chuyển động liên tục từ vi sinh vật; nhận hơi ẩm và bay hơi, tạo thành vô vàn lỗ khí. Khi vị thần xẻ ngang một hành tinh phân bò trong thời trù phú nhất, bề mặt cứng vỡ ra, để lộ lớp rỗng bên trong lỗ chỗ như ruột vỏ bánh mỳ. Và mùi của chúng thơm thoang thoảng khắp thiên hà.  

Các thần bò dùng dạ dày để suy nghĩ. Những bò ăn cỏ trên núi ưa tự do, thường lang thang ngơ ngẩn vào những vùng rừng rậm. Bà già trong làng người đi tìm bò khắp buổi chiều, tiếng gọi bò vang khắp thiên hà núi, thiên hà rừng và vọng qua rất nhiều hành tinh phân. Những thần bò ăn cỏ chuồng thì phân mùi ung ủng, loài người chẳng ưa và bọ hung cũng thấy thật ít chất dinh dưỡng để đào quặng đem về. Riêng thần bò ăn rác thì cáu bẳn, đần và hay mắc bệnh tiêu hóa. Họ đi khắp các thiên hà chẳng tìm thấy cỏ, rồi hoa mắt tưởng rác là cỏ mà nuốt vào. Đó là thần bò bị táo bón. Tạo nên những hành tinh chết, không ẩm ướt ban đầu rồi rã quá nhanh dưới ánh nắng của vì sao.  

 

Các tinh vân thường tách riêng với nhau, bởi các vị thần chia không gian để tạo tác thế giới. Chẳng mấy khi hành tinh phân bò đứng cạnh hành tinh phân chó, chẳng mấy khi hành tinh phân chuột ở cạnh hành tinh phân gà. Trong chuỗi các hành tinh ấy, phân bò luôn được coi như miền đất hứa cho những sinh vật lang thang ngoài vũ trụ. Những hành tinh phân bò đủ lớn để dung chứa, nhiều dưỡng khí, quặng và nấm trên phân bò cũng đa dạng hơn. Quan trọng nhất là bền lâu và có thể chuyển hóa. Thường các hành tinh không chuyển hóa vật chất, không tạo nên những hang hốc và không chống chịu được gió và nắng mặt trời. Những hành tinh thường tan đi rất nhanh hoặc khô đanh lại thành phần trơ của vũ trụ. Có những hành tinh bị thần sáng thế giấu giếm như hành tinh của thần mèo hay trải qua tiến trình tái sinh bên trong cơ thể thần sáng thế như của thần chó. Những hành tinh tồn tại mỏng manh, nhất thời, chẳng phải môi trường ưa thích để các sinh vật và những vị thần ghé thăm. Khả năng tồn tại khác nhau của hành tinh vọng từ tinh vân này sang tinh vân khác, trở thành một ý tưởng lang thang trong khoảng không và được lan truyền bởi miệng lưỡi của các vị thần. Họ tự hỏi: Liệu mọi tạo tác của các thần đều là một hành tinh?

Một sáng tạo phân, nếu không đủ điều kiện tạo ra sự sống tiếp nối, không nuôi dưỡng được sự sống của các sinh vật, không tạo thành nhà cho bất kỳ ai, có thể gọi là một hành tinh không? Hay những sáng tạo phân ấy cũng thông thường như bụi vũ trụ, như hạt đá và các thực thể khoáng trong thiên hà? Trước cuộc bàn tán này, hành tinh phân gà, phân chuột, phân gián thường hay im lặng. Phân gà thấm rất nhanh vào thiên hà, phân gián tạo thành những đốm sao mờ nhạt còn phân chuột lăn trong vũ trụ trở thành thiên thạch tự do. Thôi cũng được, làm đá vũ trụ lang thang, không liên hệ với các giống loài thần thánh và sinh vật.   

Đứng trên câu hỏi về một hành tinh có nghĩa, phân bò có tất cả: làm môi trường cùng vi sinh vật, là nguồn sống cho dòi, là tương lai của bọ hung, là nơi nấm mọc, là nguồn tài nguyên quý mà thần người kiếm tìm. Sau một chu kỳ, hành tinh phân bò tan vỡ trong vũ trụ, tạo thành những khoáng chất để côn trùng và thần người thu lượm, tái sinh vào cơ thể của ngọn lửa, vào thiên hà vườn. Các hành tinh phân bò tin rằng, trong mỗi phần của các vị thần, đều có một hạt siêu nhỏ đến từ hành tinh phân bò. Và vậy, phân bò hiện thân gần với tồn tại cao hơn cả các vị thần, một tồn tại siêu nghiệm.  

Thần người khó phủ nhận điều này, họ vẫn mải mê đi tim phân bò để đạt trạng thái thức tỉnh. Có một loài nấm hiếm mọc vào giữa chu kỳ sống của hành tinh. Chúng cao hơn hết thảy giống nấm khác trên hành tinh phân, gầy cong queo, mũ quặp lại và hơi gù. Ma lực thức thần của chúng đưa thần người vào trạng thái siêu năng. Trong thời khắc thăng hoa và thức tỉnh, những thần người hiếm hoi được lạc vào thế giới của các hành tinh phân, giao du cùng bọ hung và rệp, nhảy cùng gián đất, bò với giun khoang. Lộng lẫy sắc mẫu và lang thang giữa các lỗ khí.  

  

Càng gắn kết nhiều với thần người và các chuyển thể của sự sống, hành tinh phân bò càng tự đại, khinh rẻ và khó hiểu về dòng đời của một hành tinh khác. Phân bò không hiểu nổi hành tinh phân chó, về việc đã sinh ra và trở lại ngay cơ thể của một vị thần. Có phải phân chó được ưu ái hơn? Nên các vị thần giữ lại sau khi sáng thế? Hay các hành tinh phân chó là những lỗi lầm, nên các vị thần giấu nhẹm đi. Vị thần chó, vì thế, trong niềm tin của hành tinh phân bò, là vị thần của lỗi lầm và ích kỷ. Những loại như phân dơi, nằm trong vũ trụ hang tối là nơi chết chóc, các thần bò chẳng thèm vào. Hay như phân chuột, thật ngớ ngẩn khi tự do trong một cơ thể tí hon. Duy có hành tinh phân người là bí ẩn nhất, chẳng mấy khi tồn tại trong vũ trụ này.

Liệu có hành tinh phân người không? Các thần bò nghe tiếng cầu khẩn từ các hành tinh đáp rằng, có, các thần bò nhớ rõ năm xưa vẫn có các hành tinh phân người. Nhưng lâu lắm rồi, các hành tinh phân người đã biến mất. Điều này thật vô lý, bởi các hành tinh chỉ biến mất theo các vị thần. Từng có một sáng tạo phân khổng lồ tên là phân voi. Khi các thần voi còn tồn tại, phân bò không được ngạo nghễ thế này, phân voi to lớn và trù phú hơn phân bò nhiều lần. Các thần voi biến mất, sáng tạo phân của thần biến mất theo, và mùi phân voi đã trở thành một ký ức không thể nhớ được trong vũ trụ rừng. Phân người thì khác. Các thần người vẫn tồn tại, họ băng qua mọi vũ trụ, bắt các vị thần khác phải phục tùng; nhưng sáng tạo phân của họ không tồn tại. Liệu có những vị thần không sáng tạo phân? Hay có những hố đen trong vũ trụ chỉ nuốt lấy phân người? Hay có điều gì đó đang diễn ra, khiến các hành tinh phân bị tiêu hủy và phân người là khởi đầu cho tận thế ấy?

Phân bò lo lắng về tương lai giống với hành tinh phân lợn. Năm xưa, các hành tinh phân lợn cũng có những tinh vân riêng, rộng lớn ngoài vũ trụ cỏ. Phân lợn gần gũi hơn với thực vật, hành tinh chuyển hóa thành những bông hoa. Hoa tím li ti, hoa trắng năm cánh, hoa nhiều màu cánh tròn. Thần lợn, vị thần của đồng cỏ và rừng thưa, đã sớm bị giữ lại trong chuồng của thần người và không tạo được hành tinh tự do. Các sáng tạo tù hãm, nó như nhau, ung ủng và chẳng mấy khi được tồn tại hết cả vòng đời.   

Ngắn ngủi hơn cả phân lợn, phân bò lo lắng về những vũ trụ phân không mùi. Ban đầu chỉ là một lời đồn trong không khí, rồi được xác nhận bởi những vị thần và những thiên thạch lang thang. Vũ trụ không mùi là nơi các thần người dồn vi sinh vật vào chỗ kín, lựa chọn, dồn nén, ủ men rồi bơm vào tất cả các thiên hà. Men vi sinh trở thành nguyên tố cơ bản, thúc đẩy nhanh quá trình chuyển hóa vật chất. Nơi đó hành tinh rã ra nhanh hơn cả chịu nắng mặt trời những ngày nồng nhiệt nhất. Thiên hà ngập trong nguyên tố phân hủy, là địa ngục, là vụ nổ cuối cùng, là tai ương mà chưa hành tinh phân nào từng biết tới. Là sự sống nhanh, rất nhanh, nhanh tới mức không kịp nở mùi và nở nấm, không tạo phép màu và không có bọ hung. Trong vũ trụ men vi sinh, những hành tinh phân tan rã gần như lập tức vào đệm cỏ, các thần bò nuốt lại cùng cơn háu ăn. Lần đầu tiên trong lịch sử hành tinh, phân bò chia sẻ kiếp phận của phân chó, rất nhanh quay trở lại với đấng tạo hóa của mình, rất nhanh đi vào vùng hỗn mang rồi gặp vụ nổ sáng thế tiếp theo. Những hành tinh đầu thai, mang các ký ức kiếp này kiếp khác chồng lên nhau chỉ trong một ngày mặt trời. Nhưng, không có thời gian tự chuyển hóa, không có sinh cảnh phân, không có sự sống, có phải một hành tinh không? Chúng gần như chưa tồn tại, chưa bao giờ tồn tại. Chỉ một vụ nổ rồi biến mất vào thiên hà cỏ khô.

Previous
Previous

Nhện Tôm

Next
Next

vài suy tư về thân phận queer