Chiều dài những rặng câm
Tôi cầm lên chiếc thước kẻ
Đo thân em mấy chặng rừng đêm
Đo xem bao nhiêu rặng tóc huyền
Nếu đây là cơn mơ buổi sớm
Em tan ra trong miền nước lệ hằng câm
Tôi nhìn qua màn hình xám
Những bóng người vút qua miền núi đỏ
Đã từng chôn nhau cỏ thiên đường còn đó
Giờ quỳ mọp gãy gối dưới rừng mưa
Tôi hỏi em đâu thước đo chiều thưa thốt
Em nín thinh nhưng ác độc vô ngần
Dậy đi em không buổi chiều quá khổ
Một gang tay không đo đủ ngày mai
Em còn đẹp tươi trong bình minh lịch sử
Máu nóng khẽ thấm qua khe cửa hẹp
Tôi đo em khép ngàn tiếng cười xinh.